Ngày 1: Phát hiện mục tiêu
Tôi - Minh, sinh viên năm nhất Bách Khoa - lần đầu tiên tin vào "tình yêu sét đánh" khi thấy cô ấy ở thư viện. Cô ấy đọc sách "Homo Sapiens", tức là cô ấy thông minh. Tôi quyết định tiếp cận.
Ngày 3: Chiến thuật "Ngồi gần"
Tôi đến thư viện sớm hơn để "vô tình" ngồi cạnh crush. Sau 2 tiếng, tôi nhận ra cô ấy đeo tai nghe cách âm và hoàn toàn không biết sự tồn tại của tôi. Tôi về nhà với 0 câu hội thoại và 1 bài giải tích chưa làm.
Ngày 7: Chiến thuật "Flex GPA"
Tôi cố tình để lộ bảng điểm 3.8/4.0 khi ngồi cạnh crush. Cô ấy liếc qua, rồi... đưa bảng điểm của mình: 3.95/4.0. Cô ấy còn là thủ khoa đầu vào ngành Kinh tế. Tôi muốn độn thổ.
Ngày 14: Chiến thuật "Nhờ giúp đỡ"
Tôi giả vờ không hiểu bài Marketing (môn đại cương chung). Crush nhiệt tình giải thích 30 phút. Cuối buổi, cô ấy nói: "Bạn học Bách Khoa mà không hiểu mấy cái này hả? Dễ mà!"
Tôi: đau nhưng vẫn cười
Ngày 21: Chiến thuật "Công nghệ 4.0"
Tôi nhờ ChatGPT viết thơ tỏ tình. AI cho ra bài thơ 20 câu, vần điệu mượt mà. Tôi gửi cho crush.
Crush reply: "Bài thơ hay quá! Bạn lấy ở đâu vậy? Mình cũng muốn dùng để tặng người mình thích."
Tôi: dies inside
Ngày 30: Chiến thuật "Thành thật"
Hết cách, tôi nhắn thẳng: "Mình thích bạn. Bạn có muốn đi cà phê với mình không?"
Crush reply sau 3 tiếng: "Mình có người yêu rồi bạn ơi. Nhưng cảm ơn bạn, bạn dễ thương lắm! Mình giới thiệu bạn gái của mình cho bạn nhé, nó cũng học Bách Khoa."
Ngày 31:
Plot twist: Bạn gái crush giới thiệu là... thủ khoa ngành CNTT, xinh hơn crush, và ĐANG ĐỘC THÂN.
Bài học: Đôi khi, thất bại trong tình yêu lại là khởi đầu của một câu chuyện đẹp hơn!