Chàng trai shipper đêm, sinh viên ngày - và tấm bằng cử nhân loại giỏi
Để theo đuổi giấc mơ đại học, Văn Tùng vừa học vừa làm shipper từ 18h đến 2h sáng suốt 4 năm.
Mỗi tối, khi bạn bè cùng lớp đi chơi hoặc nghỉ ngơi, Nguyễn Văn Tùng lại mặc áo GrabFood, chạy xe khắp Sài Gòn. Từ 18h đến 2h sáng, bất kể mưa hay nắng, cậu sinh viên năm nhất Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn vẫn miệt mài giao hàng.
*"Em không có lựa chọn khác,"* Tùng kể. *"Ba mất sớm, mẹ làm công nhân lương tháng 5 triệu, nuôi em và em gái. Em không thể để mẹ một mình gánh vác."*
Tùng lên thành phố với số vốn 3 triệu đồng - vừa đủ đặt cọc phòng trọ và mua ít đồ dùng thiết yếu. Tháng đầu tiên, cậu ăn mì gói cầm hơi trong khi chờ lương shipper đầu tiên.
Lịch trình của Tùng khiến nhiều người kinh ngạc: 6h thức dậy chuẩn bị đi học, 7h30-17h học trên trường, 17h30 về phòng ăn vội bát cơm, 18h bắt đầu chạy ship đến 2h sáng, rồi về ngủ 4 tiếng để chuẩn bị cho ngày mới.
*"Có những hôm em ngủ gục trên xe giữa đường vì quá mệt,"* Tùng nhớ lại. *"Nhưng em tự nhủ: Chỉ cần qua được đêm nay, ngày mai sẽ khác."*
Điều kỳ diệu là dù bận rộn như vậy, Tùng vẫn duy trì điểm số ổn định. Cậu tận dụng mọi khoảng thời gian rảnh: Đọc slide bài giảng trong lúc chờ khách, nghe podcast ôn tập khi chạy xe, làm bài tập vào buổi sáng sớm trước khi đi học.
*"Thời gian là thứ công bằng nhất,"* Tùng chia sẻ. *"Ai cũng có 24 tiếng mỗi ngày. Khác biệt nằm ở cách bạn sử dụng nó."*
4 năm đại học, Tùng không nghỉ làm ngày nào trừ khi ốm nặng. Cậu tích cóp đủ tiền đóng học phí, gửi về phụ mẹ, thậm chí còn dành dụm được một khoản nhỏ cho em gái chuẩn bị thi đại học.
Và ngày tốt nghiệp, Tùng nhận bằng cử nhân loại Giỏi - một thành tích mà ngay cả những sinh viên chỉ tập trung học cũng khó đạt được.
*"Em muốn nói với các bạn học sinh lớp 12 rằng: Hoàn cảnh không quyết định số phận. Bạn mới là người quyết định cuộc đời mình. Đừng bao giờ dùng khó khăn làm lý do để từ bỏ ước mơ."*
Hiện tại, Tùng đang làm việc tại một công ty truyền thông lớn ở Sài Gòn, với mức lương gấp 10 lần thu nhập shipper năm xưa. Nhưng cậu vẫn giữ chiếc áo GrabFood cũ trong tủ - như một lời nhắc nhở về hành trình đã qua.