Cùng Bạn Lắng Nghe

Đang cập nhật phiên bản mới…

love

Cô bé lớp 11 và nỗi nhớ chẳng thể gọi tên

Mình tên Bình, năm nay là sinh viên năm ba khoa Công nghệ Thông tin, trường Đại học Văn Lang. Mình sinh ra ở một vùng quê nghèo thuộc Vĩnh Long. Cuộc sống ở quê giản dị, nhưng cũng vì thế mà những kỷ niệm thanh xuân lại càng khắc sâu. Hồi lớp 12, mình từng thích một cô bé đang học lớp 11 cùng trường. Không phải kiểu thích rùm beng hay theo đuổi công khai. Chỉ là mỗi lần tan học thấy em cười với bạn bè, hay vô tình chạm ánh mắt nhau ở hành lang, tim mình lại đập nhanh một chút. Mình chưa bao giờ nói ra, vì sợ làm mất đi cái cảm giác trong trẻo ấy. Rồi mình lên Sài Gòn học đại học. Khoảng cách 30 cây số giữa nhà mình và nhà em ở Vĩnh Long trở thành khoảng cách không thể vượt qua mỗi lần về quê. Mình cũng không dám ghé thăm, vì không biết em có thích mình không, hay chỉ là mình một chiều. Gần đây mình nghe bạn bè kể em cũng lên Sài Gòn học. Mình không biết em đang ở quận nào, học trường nào. Mình chỉ biết mỗi khi rảnh rỗi, mỗi khi căn phòng trọ trở nên trống vắng, hình ảnh em năm xưa lại hiện về. Không phải kiểu nhớ da diết đến mất ăn mất ngủ, mà là một nỗi nhớ êm đềm, xen lẫn chút nuối tiếc. Mình tự hỏi nếu ngày ấy mình dũng cảm hơn một chút, liệu mọi thứ có khác không? Hay là cuộc sống đã sắp đặt để mình giữ lại một tình cảm đẹp đẽ, dù chỉ là trong tim? Bây giờ mình vẫn đang cố gắng học tập, vẫn đang mơ về một tương lai tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình. Nhưng thỉnh thoảng, mình vẫn dành một góc nhỏ trong lòng để nhớ về cô bé lớp 11 ấy. Không đòi hỏi gì, chỉ mong một ngày nào đó, nếu vô tình gặp lại, mình có thể mỉm cười và nói một câu: “Em vẫn ổn chứ?” Cảm ơn CBLN đã cho mình một nơi để nhẹ lòng.