Cô Đơn Giữa Sài Gòn Nhộn Nhịp – Nỗi Nhớ Da Diết Của Người Con Xa Quê Từ Biển Cát Trắng
Xin chào các bạn đang lắng nghe ở đây,
Đêm nay, trong căn phòng trọ chật hẹp chỉ rộng chừng mười mét vuông ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn, tôi ngồi một mình trước màn hình laptop cũ kỹ. Ánh đèn neon từ con hẻm ngoài cửa sổ hắt vào, tiếng xe máy ầm ĩ, tiếng cười nói của những nhóm sinh viên đi ăn khuya vẫn vang vọng. Vậy mà tôi vẫn cảm thấy cô đơn đến lạ. Cô đơn đến mức tim mình như bị bóp nghẹt, cổ họng đắng ngắt, chỉ muốn khóc mà không khóc được.
Tôi tên Huy, hai mươi mốt tuổi, sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Trung nắng gió. Nơi ấy có bờ biển cát trắng dài hun hút, hàng dừa xanh ngắt nghiêng mình theo gió biển, những con sóng vỗ rì rào suốt ngày đêm. Mùa hè, cái nắng như thiêu đốt da thịt, nhưng chúng tôi vẫn chạy nhảy ngoài bãi biển, bắt cá, hái dừa, cười vang cả một vùng trời. Đó là quê hương tôi – nơi mà mỗi lần nghĩ đến là nước mắt lại chực trào.
Tôi lên Sài Gòn học đại học ngành Công nghệ Thông tin với bao nhiêu mơ ước cháy bỏng. Tôi muốn trở thành một kỹ sư IT giỏi, muốn viết code để giúp đỡ mọi người, muốn xây dựng những ứng dụng hữu ích cho xã hội, muốn có tiền gửi về cho cha mẹ già để hai cụ bớt tần tảo. Tôi mơ một ngày nào đó sẽ đưa cha mẹ lên Sài Gòn thăm con, sẽ mua cho mẹ một cái máy giặt, mua cho cha một chiếc xe đạp điện để bớt đi bộ dưới nắng. Những giấc mơ ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tim tôi. Thế nhưng, thực tế lại quá phũ phàng.
Sài Gòn nhộn nhịp, đông đúc, người qua lại như mắc cửi. Mỗi ngày tôi đi học, chen chúc trên xe buýt, ngồi trong giảng đường chật kín, rồi lại về phòng trọ nấu mì gói. Bạn bè xung quanh ai cũng có nhóm, có crush, có những buổi cà phê tám chuyện đến khuya. Còn tôi? Tôi chỉ biết cắm đầu vào code, vào bài tập, vào những dự án nhóm mà đôi khi chẳng ai thực sự quan tâm đến ý kiến của mình. Tôi cố gắng cười, cố gắng hòa nhập, nhưng càng cố càng thấy mình lạc lõng.
Mỗi đêm, khi tắt đèn, nỗi cô đơn lại ùa về như cơn sóng dữ. Tôi nhớ cha tôi – người đàn ông da đen sạm vì nắng gió biển, đôi tay chai sạn vì suốt ngày đánh bắt cá, trồng dừa. Cha già rồi, tóc đã bạc trắng, mỗi lần gọi video về là cha chỉ cười móm mém: “Con học hành cho giỏi, cha mẹ ở nhà khỏe cả”. Nhưng tôi biết, cha đang gồng gánh bao nhiêu thứ. Nhớ mẹ tôi – người phụ nữ tần tảo, thức khuya dậy sớm, dành dụm từng đồng tiền mua gạo, mua sách cho con ăn học. Mẹ hay nói: “Mẹ chỉ mong con thành người có ích, đừng lo cho mẹ”. Những lời ấy khiến tôi vừa tự hào vừa day dứt.
Tôi nhớ con đường làng quen thuộc đầy cỏ dại hai bên, buổi trưa hè oi ả chúng tôi đá banh bằng quả bóng làm từ nilon quấn chặt, mồ hôi ướt đẫm áo mà vẫn cười vang trời. Nhớ những buổi trèo cây dừa lấy trái, nhớ tiếng cười của lũ bạn hồi ấy. Nhớ mùi khói bếp từ những ngôi nhà tranh vách đất, nhớ vị nước mắm cá kho mẹ nấu, nhớ tiếng sóng biển ru êm đềm mỗi đêm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức.
Sài Gòn cho tôi kiến thức, cho tôi cơ hội, nhưng cũng lấy đi của tôi sự bình yên. Ở đây có quán xá nhộn nhịp, cửa hàng buôn bán sầm uất, có đủ thứ tiện nghi hiện đại, vậy mà lòng tôi trống rỗng. Có những lúc tôi đứng giữa đường phố đông người mà vẫn cảm thấy mình là người xa lạ nhất. Tôi ao ước được về quê chỉ một ngày, được nằm trên bãi cát trắng nghe tiếng sóng, được ngồi bên cha mẹ ăn bữa cơm đạm bạc mà ấm áp. Chỉ cần thế thôi, tôi cũng đã thấy đủ.
Tôi viết bài này không phải để than vãn, mà để giải tỏa. Để những ai đang cô đơn như tôi biết rằng mình không hề đơn độc. Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm dài như thế này: xa nhà, xa người thân, giữa chốn đô thị xa hoa mà lòng lại khao khát những điều giản dị nhất. Tôi biết, một ngày nào đó tôi sẽ tốt nghiệp, sẽ có việc làm, sẽ trở thành kỹ sư như mơ ước. Nhưng tôi cũng mong mình đừng bao giờ quên được cội nguồn, đừng bao giờ quên được nỗi nhớ da diết này.
Nếu bạn đang đọc những dòng này và cũng đang cô đơn, hãy mạnh dạn chia sẽ những cảm xúc hay câu chuyện thật của bạn. Chúng ta cùng chia sẻ, cùng lắng nghe. Có khi chỉ đọc một bài tâm sự từ người xa lạ cũng đủ làm lòng mình nhẹ nhàng hơn.
Còn tôi, đêm nay tôi sẽ cố ngủ một giấc. Mai lại tiếp tục hành trình. Dù cô đơn, dù nhớ nhà đến mức nào, tôi vẫn tin rằng: quê hương luôn ở đó, luôn chờ tôi trở về. Và một ngày không xa, tôi sẽ về thăm biển cát trắng, về ôm cha mẹ, về chạy trên con đường làng thân thuộc.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe nỗi lòng của một chàng trai miền Trung giữa Sài Gòn hoa lệ.
Huy – người con xa nhà.