Áp lực thi Đại học khiến mình mất ngủ
Dạo này mình không ngủ được. Không phải vì học bài quá khuya, mà vì cứ nằm xuống là đầu bắt đầu ồn ào. Công thức, đề cương, mốc thời gian, nguyện vọng, điểm chuẩn năm ngoái… tất cả chen nhau xuất hiện. Mình nhắm mắt lại, nhưng cảm giác như não vẫn đang mở.
Trên mấy trang confession của trường, mình thấy rất nhiều dòng giống hệt vậy. Có bạn viết rằng mỗi đêm đều tỉnh giấc lúc 3 giờ sáng, tim đập nhanh dù chẳng có chuyện gì xảy ra. Có bạn bảo chỉ cần nghĩ đến hai chữ “đại học” là bụng đau, tay lạnh, ngủ cũng không yên. Dưới mấy video phỏng vấn học sinh trước cổng trường, rất nhiều người cười khi trả lời, nhưng trong phần bình luận lại thừa nhận: “Cười cho đỡ run thôi chứ về nhà là không ngủ nổi”.
Áp lực thi đại học không phải lúc nào cũng ồn ào. Nó không cần ai la mắng, không cần ai hù dọa. Đôi khi chỉ là một câu nói rất nhẹ: “Ráng năm nay nha con”. Nhẹ đến mức không thể cãi, nhưng nặng đến mức mang theo suốt cả đêm. Nhiều bạn chia sẻ rằng ban ngày vẫn học bình thường, vẫn nói cười với bạn bè, nhưng tối đến thì thấy sợ. Sợ mình học chưa đủ, sợ mình không theo kịp người khác, sợ kết quả cuối cùng không xứng với công sức đã bỏ ra.
Mất ngủ vì thi đại học là chuyện xảy ra rất nhiều, nhưng ít ai nói ra. Vì nói ra thì sợ bị bảo là yếu tâm lý, là chưa cố gắng đủ. Thế là ai cũng tự chịu trong im lặng. Có bạn viết rằng: “Em không sợ thi, em chỉ sợ rớt rồi nhìn mặt ba mẹ”. Có bạn khác lại nói: “Không ai ép em, nhưng chính em ép mình đến không thở nổi”.
Điều đáng nói là càng gần ngày thi, những đêm mất ngủ lại càng dài. Nằm trên giường, người thì mệt nhưng đầu thì không chịu dừng. Có lúc chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu cho quên hết, nhưng càng mong ngủ thì lại càng tỉnh. Có bạn kể rằng đến mức chỉ cần nghe tiếng đồng hồ tích tắc cũng thấy hoảng, vì mỗi giây trôi qua đều giống như đang bị kéo gần hơn tới ngày thi.
Những cảm giác đó không phải do bạn suy nghĩ quá nhiều một cách vô lý. Nó đến từ việc suốt nhiều năm, kỳ thi này được đặt vào một vị trí quá lớn. Người ta nói rằng đậu đại học là đổi đời, là bước ngoặt, là con đường duy nhất để đi tiếp. Nghe lâu đến mức, khi đứng trước kỳ thi, bạn không chỉ thi kiến thức, mà còn đang thi với nỗi sợ mình sẽ “thua” nếu làm không tốt.
Có một điều mình đọc đi đọc lại rất nhiều trong các chia sẻ của học sinh: không phải ai cũng muốn hết lo ngay, họ chỉ muốn đêm đó bớt nặng hơn một chút. Có bạn nói rằng thay vì cố ép mình ngủ, bạn chỉ tắt đèn sớm hơn, nằm yên và nghe tiếng quạt, chấp nhận việc mình đang lo. Nghe thì rất nhỏ, nhưng cảm giác được phép “không ổn” lại khiến đầu nhẹ đi. Có những đêm không ngủ được, nhưng ít nhất cũng không còn hoảng loạn vì chuyện không ngủ được nữa.
Một số bạn khác chia sẻ rằng trước khi lên giường, họ viết ra vài dòng rất vụn: hôm nay mình đã học được gì, mình đang sợ điều gì nhất, và nếu ngày mai không hoàn hảo thì điều tệ nhất có thể xảy ra là gì. Không phải để tìm lời giải, chỉ để dừng việc mang tất cả những suy nghĩ đó lên giường cùng mình. Có bạn nói viết xong rồi vẫn chưa ngủ ngay, nhưng đầu không còn chạy vòng vòng như trước.
Và có một điều tưởng như rất bình thường nhưng lại được nhắc đến rất nhiều: nói ra với một người không chấm điểm mình. Không phải giáo viên, không phải ba mẹ, chỉ là một người nghe mà không hỏi “vậy em được mấy điểm”. Có khi chỉ cần nhắn một câu trong group kín, hoặc đọc thấy người khác cũng đang mất ngủ vì thi đại học, tự nhiên cảm giác sợ bớt đi một nửa. Vì lúc đó mới nhận ra, mình không phải người duy nhất đang thấy kỳ thi này quá lớn.